Pages

Subscribe:

Wednesday, 14 September 2016

Dẫu là ngày mưa bay

Bạn kể ngày xưa mỗi khi hò hẹn, hễ trời mưa người ta lại trì hoãn, lười biếng với cuộc gặp gỡ. Sau này, người sẵn sàng rời xa ngay lúc bạn đang loay hoay cùng cực. Mới hay bởi ngần ngại từ cơn mưa ngày trước nên lỡ bước dở dang một cuộc tình.

Lắm khi, em thấy lòng rối bời với bao cảm xúc không dễ gọi tên, phân vân biết nói làm sao cho anh hiểu mà không khuấy động yên bình. Khoảnh khắc đứng giữa đất trời lặng thinh, ngắm mây núi tựa bên nhau, bỗng nhiên ngẩn ngơ nghĩ đến một người mình muốn gần gụi. Chúng mình dư thừa nghi ngại nên mùa hẹn hò về vẫn thấy lẻ loi, liệu có phút giây nào anh nghĩ nhiều về em hay chỉ luôn bông đùa cợt nhả.
Tất thảy cảm xúc bi ai em đã trải qua và anh hẳn rằng cũng vậy. Thế nên mình hiểu nhau không phải bằng những lần đối diện mắt nhìn mắt, vai kề vai. Có chăng đã tường tận bởi chịu khó lắng nghe từ trái tim thật thà mà người kia trót thổ lộ sau nhiều đêm ròng rã.
Có những ký ức và kỷ niệm nhắc lại sẽ thật đau nhưng mình vẫn cho nhau hay để biết rõ ai trong hai ta cũng đã nếm đắng cay lâu dài. Em không dám hy vọng mình sẽ nhận ngọt ngào sau nhiều phản trắc khi vốn dĩ nhân duyên chỉ là cái cớ để thiên hạ ràng buộc hay lướt qua. Không phải lúc nào hễ trút cạn đến rã rời rồi thì được nhận về ngọt ngào an ủi.
Mang phận đàn bà tẹp nhẹp, cứ luôn để ý và mượng tượng về giấc mơ cũ mới, nâng niu cả thứ hạnh phúc chưa từng có mặt. Cuộc đời chưa đủ buồn thê thiết lại đeo mang thêm bi kịch cho chính mình.
Vẫn biết nếu chọn hãy chọn người nào thương mình mà chẳng so đo toan tính. Chỉ gật đầu với người nào không để mình lầm lũi mỗi lúc trời đổ mưa, không bỏ mặc rồi quên đón đưa những chiều giông gió. Thế mà cứ cặm cụi làm cái bóng âm thầm trên bước đường họ đi mà chưa nhận gì ngoài hờn tủi, nhiều khi chẳng biết lấy chi để tát cạn nông nổi của mình.
Đôi khi tự hỏi chẳng biết em đủ sức để thầm lặng bên anh được bao lâu khi thực ra chúng ta đâu còn trẻ dại. Cũng không còn kiên nhẫn để bỡn cợt, thử thách trêu ngươi chính mình, tim này sẽ thật đau khi nếm nát nhàu thêm lần nữa.
Chúng mình dù có là ai, tận sâu trong tâm chỉ cần một người hiểu và thương tha thiết. Một người luôn chịu nhún nhường mà không so đo áp đặt, người biết nghĩ đến mình trước khi nghĩ cho người ta.
Mùa thu xui khiến dễ phải lòng nhau, dễ dàng yêu nhau rồi buông lơi lý trí để tự do với cảm xúc của mình. Bạn vừa nhận lời tỏ tình hôm qua, nay bất giác bần thần, phân vân lắm. Đã gặp được rồi thì cứ yêu đi, suy tính làm gì, cứ vui hết hôm nay và yêu cạn tim này, mai rồi hay, bởi suy cho cùng người tính có bằng trời tính bao giờ đâu.
Tình yêu là khi cái tôi dù to đùng và cứng cáp cỡ nào cũng mềm nhũn, dịu dàng trước cái tôi khác. Đâu như hồi con nít, tụi mình yêu thương và quý mến đơn giản, không vòng vo phức tạp và toan tính như bây chừ. Nên bạn cũ cứ tiếc hoài thời ngây dại, say đắm quá đỗi về một người xưa.
Chúng mình chẳng thể sống ơ hờ không đoán định rằng ngày mai và hôm sau ta sống bằng gì, ta nuôi dưỡng ước mơ thế nào nên buộc phải đong đếm chật vật. Đã qua những ngày vụng dại sẵn sàng làm tất thảy vì yêu, thế mà em thấy lạ với chính mình khi bỗng dưng liêu xiêu nghiêng ngả, chần chừ và lưỡng lự, đấu tranh với suy nghĩ nông nổi chưa bao giờ tồn tại trong ý niệm.
Nỗi niềm của mình tưởng như to tát mà thực ra họ đâu mảy may để ý chỉ cười khỏa lấp cho qua, là bởi mình chưa nghĩa lý gì với người ta. Yêu là tự khắc người sẽ cặn kẽ và tử tế với mình từ ý nghĩ đến lời nói sau rồi hành động, có sá chi ngày nắng đổ hay mưa bay.

Thu trong lòng mình

Độ trước, khi trời chưa vào thu, lòng mình đã ngập ngụa lá rơi và nồng hoa sữa, hóa ra mùa thu ở trong tâm thức tự lúc nào, hệt như người đã trong tâm can bởi trót thương, trót nhớ, trót bận lòng.

Đôi lúc mình phải lòng bởi cái cách mà người ta yêu nhau. Một đôi bạn luôn đối đãi ngọt ngào và dịu dàng chồng vợ từ lời nói đến hành động, tự nhiên như cả hai vốn vậy mà thực tình cô gái trước kia không thế. Vậy nên nếu gặp nửa yêu thương thật sự, người ta bỗng dưng đổi thay tích cực chẳng ngờ.
Đôi bạn kia lại khác, thương yêu nhau lâu bằng những dấm dẳng, giận hờn. Người này nhẹ nhàng đôi câu đã nghe người kia la lối to tiếng. Giận nhau nhiều, cãi vã lắm thế mà chút sau nguội ngay, ôm nhau cười như chưa hề có chuyện gì. Chắc hẳn người này luôn hiểu người kia nên chấp nhận vui rằng chúng mình đang yêu và dành ngọt ngào cho nhau theo một cách khác.
Bữa tan tầm ở thành phố lạ, ai nấy chán nản bởi trời mưa to. Tụi mình trông thấy dưới sân có anh chàng nọ dầm mình trong mưa rất lâu, tuyệt nhiên không thấy chút nóng nảy, bực mình, không cầm điện thoại thúc giục hay réo gọi. Anh đón bạn gái vừa bước ra cửa bằng nụ cười tươi rói trên khuôn mặt đẫm mưa rồi cập rập che chắn, sợ người yêu ướt tóc. Thế thôi cũng khiến mình ngưỡng mộ, lại hồ nghi biết tới khi nào có người đợi mình mà không nóng nảy, có người lo mình ướt tóc lúc mưa bay.
Thi thoảng bực mình bởi bỗng dưng xáo động chẳng vì lý do nào đặc biệt. Lòng bình yên thì đất trời xám xịt đến mấy cũng đâu khiến ta ngả nghiêng u sầu. Đi qua tháng năm và ngày bận bịu, nhận ra mình cũng chỉ là đứa con gái thừa nghĩ suy lắm khờ khạo trước cuộc đời mênh mang.
Bạn có thể ngờ vực một người như mình đến từng này tuổi vẫn ngây ngô vài điều như con trẻ dầu lắm lúc đã chiêm nghiệm không khác chi người già. Song đừng lấy điều đó ra để bắt ép mình phải đổi thay cho tròn trịa. Có lẽ tuổi xuân khác với tuổi đời, người còn xuân khi đã năm mươi bởi tâm hồn họ tươi mới. Kẻ ủ ê khi tuổi đời chập chững đã vội giam hãm xuân thì trong bức vách ràng buộc âu lo.
Mùa thu này vẫn tự do nên nhận ra sự cô đơn lắm khi hay ho và tuyệt vời quá đỗi, ít nhất ta luôn chủ động mỗi khi muốn đi đâu, làm bất cứ điều gì. Chỉ cần ráng nghĩ suy theo cách tích cực, lòng sẽ bớt hoài nghi và bao dung hơn với chính mình.
Lúc đôi mươi, người ta lao vào tình yêu một cách tự nhiên và bình thản bởi chẳng hề biết trước trong ấy khổ đau đắng đót thế nào. Chớm ba mươi hay qua đớn đau đôi lần bởi yêu thực lòng thực dạ, ta ôm trong mình trùng trùng ngờ vực dầu tâm chỉ mong một người tử tế để yêu.
Khác với con phố dịu dàng đang ngát hương hoa sữa, nơi mình qua mỗi ngày là con đường vàng óng giữa mùa lúa chín thơm. Khoảnh khắc mùa qua đâu chỉ hòa cùng đất trời mà theo tính chất công việc như chị gái là thợ may vẫn bảo cuộc đời chị gắn với bốn mùa may đồ cho thiên hạ là mùa Tết, mùa cưới, mùa học sinh, mùa Noel. Hệt người quê vẫn tính thời gian bằng mùa vụ, năm tháng đi từ mùa gieo sạ, mùa trổ nước, mùa lúa đơm bông, mùa gặt trên đồng…
Những ngày thu đất trời trở mình vội vã, mưa gió bão bùng ráo riết đâu đó vẫn chưa nguôi. Sớm ra bần thần nghĩ cảnh bạn ở phố chịu cảnh nhà trọ ngập ngụa khi nước tù đọng mà thương. Bao người lẳng lặng tha hương gửi thân nơi chốn trọ tạm bợ và chật chội, chen chúc cựa mình sau những con hẻm xa xôi chỉ vì tương lai, vì mùa xuân tươi hồng trước ngõ.
Sẽ đến lúc cuộc đời mình vào thu khi nụ cười bắt đầu héo rũ và đuôi mắt rạn vỡ nhăn nheo ít nhiều, lại gấp gáp tiếc nuối thanh xuân rực rỡ hay năm tháng mùa hạ lơ đãng của mình. Mùa thu rốt cuộc để tâm an lắng lại, cất xếp ngổn ngang, tĩnh tâm mà không suy xét. Thôi thì cứ sống bằng an, xa rời nơi chốn náo động không thuộc về.
Cuộc đời hay dở thế nào chỉ tỏ tường khi về cuối, như sau cơn mưa trời sẽ vén mây sáng rực, nắng lên tươi tắn vàng ươm. Dù hết buồn tênh vì người từng gặp nhưng lòng chưa thôi rưng rức giữa lúc thu về.