Pages

Subscribe:

Thursday, 9 June 2016

Mùa đòng đòng

Cứ đến mùa đòng đòng, kỷ niệm tuổi thơ lại sống dậy trong tôi, đầy ám ảnh và day dứt.

Ngày ấy, lũ học trò chúng tôi đều phải cuốc bộ quãng đường gần hai cây số để tới trường. Vào mỗi mùa đòng đòng con đường đi học về trở nên hấp dẫn hơn bao giờ hết. Chúng tôi thường rẽ tắt con đường chính, men theo những ô ruộng lúa mướt mát, căng đầy. Những ngọn đòng đòng lấp ló bên bờ cỏ như mời gọi, như thôi thúc cái bao tử đang sôi réo vì đói khát của chúng tôi.
Vừa đặt chân tới quãng vắng quen thuộc, lũ chúng tôi bắt đầu hò nhau tút đòng đòng ăn. Đứa nào cũng nhanh tay nhanh mắt chọn cho mình những ngọn đòng đòng xanh non. Một tay tước chiếc lá bọc ngoài, một tay tút nhẹ ngọn đòng đòng nằm e ấp bên trong. Loáng một cái đứa nào đứa nấy đã có trong tay cả một bó đòng đòng. Chúng tôi hào hứng như vừa gặt hái được một vụ mùa bội thu.
Trẻ em vui chơi trên đồng lúa.
Trẻ em vui chơi trên đồng lúa.
Tiếp đến tụi con nít chúng tôi xúm xít ngồi trên bờ cỏ xé chiếc áo lúa mỏng tang lôi ra từng bông lúa trắng nõn, nuột nà trông rất thích mắt. Có đứa tước được ngọn nào thì cho ngay vào miệng nhai chóp chép, có đứa lại thích tước một lượt cho hết rồi mới bắt đầu nhẩn nha. Những bông lúa non ăn nghe rào rạo, ngọt thơm một cách lạ lùng.
Nếu lỡ tay tước phải những ngọn đòng đòng già không ăn được thì chúng tôi góp lại cột thành chùm rồi giữ ở cằm làm râu, bắt chước điệu bộ như ông Tiên, ông Bụt trong truyện cổ tích. Chơi chán bọn con nít tinh quái lại bày trò nhổ cả cây lúa vừa trổ cờ làm thành chiếc kèn thổi te te.
Cứ thế chúng tôi cứ mải mê rong ruổi trên con đường trở về, vừa chạy nhảy tung tăng vừa nghịch dại. Khi cổ họng không còn khô khát và cái bụng không còn sôi réo, những trò chơi cũng không còn hứng thú nữa, chúng tôi chia tay nhau mỗi đứa rảo về mỗi ngả, bỏ lại những xác lúa chỏng chơ trên bờ cỏ. Xa xa những con chim tu huýt vẫn mải miết kêu vang, những sóng lúa dập dờn theo làn gió.
... Đêm ấy, trời đã khuya, tôi học bài xong thì chui vô mùng nằm cạnh mẹ. Cha tôi ở nhà ngoài đằng hắng mấy tiếng rồi cất tiếng hỏi vọng vào:
- Bà hôm nay đi thăm đồng thế nào, lúa đã trỗ hết chưa?
Mẹ tôi trở mình, từng hơi thở nặng nề:
- Mới lác đác thôi, cơ mà đứa nào nó tút đòng đòng ăn mà vứt đầy bờ đầy bãi thế không biết! Làm được hạt lúa sao khó lòng, hết thiên tai, chuột bọ, bây giờ lại đến lượt bọn con nít, không biết con cái nhà ai mà...
Cha tôi ở nhà ngoài chép miệng thở dài, rồi tiếp lời bằng một giọng khàn đặc:
- Người xưa đã bảo rồi còn gì:“Ai ơi bưng bát cơm đầy. Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần”. Có bát cơm nào mà không chan mồ hôi, nước mắt hả bà!
Tôi nghe đến đó thì chột dạ, nằm im thin thít, mắt nhắm chặt vờ như đã ngủ. Nhớ lại những trò nghịch dại của tôi và đám bạn tinh quái trên đường đi học về càng làm tôi day dứt. Người nông dân vất vả, cực nhọc, một nắng hai sương mới làm ra hạt gạo vậy mà tôi đã làm gì thế này? Nếu như biết được trong đám trẻ ấy có đứa con hư này thì cha mẹ tôi sẽ đau lòng biết mấy... Cảm giác lầm lỗi đã làm tôi cả đêm không tài nào chợp mắt được.
Cũng từ lần ấy tôi không bao giờ còn dám mó tay vào những ngọn đòng đòng nữa. Tôi đã biết trân trọng thành quả lao động của bản thân và mọi người, bởi có bát cơm nào mà không chan mồ hôi, nước mắt!

Mỗi tháng Sáu về

Mỗi tháng Sáu về, lại giật mình thảng thốt bởi mốc nửa năm, nghĩa là đã nửa chặng đường, nửa chừng của kế hoạch, nửa chừng của dự định.

Tháng Sáu trời thường đổ mưa, những cơn mưa tưới mát mùa hạ nhưng quá đỗi phiền hà. Bạn ở phố kể nỗi vất vả hôm tắc đường, lúc nhúc vượt qua dòng người kẹt cứng để trở về phòng trọ nên ướt đẫm. Mẹ ở nhà nghe con gái thở than trong điện thoại nên nén tiếng thở dài, quê nhà mấy hôm nay cũng mưa dầm hơi đất. Cha mẹ mỗi ngày thêm gầy hao bởi đồng ruộng vẫn phải xanh bằng cuốc cày cần mẫn.
Hôm rồi, tự dưng xúc động khi nghe bạn kể lúc vợ cấn thai người ốm nghén là bạn. Chuyện này hồi trước từng đọc đâu đó, đến khi nghe chính bạn mình kể lại mới hay là có thực. Điều này xảy ra khi người chồng thương yêu vợ rất nhiều nên hồ như nhận giùm tất thảy nỗi mệt nhọc. Ngày trước bạn là cậu trai sôi nổi, bây giờ là người chồng người cha tuyệt vời mà người phụ nữ nào cũng mong, trong câu chuyện vài ba phút lại nhắc vợ con bằng yêu thương trân trọng.
Đôi khi chẳng thiết tha bao gặp gỡ xa lạ, nhận ra những mối quan hệ vừa mới xây đắp quá ư nhạt. Hay bởi điều gì thuộc về xưa cũ đều được kiểm chứng qua thời gian, rằng từng ấy năm tháng qua mà ta vẫn thân thương nhau nhiều lắm.
Thế nên tháng Sáu lại phân vân trước hẹn hò sắp đặt, dẫu lòng đã muốn cố gắng để hoàn thành dự định hạnh phúc của cuộc đời. Bỗng dưng dậy nỗi lo lắng mơ hồ làm sao bắt đầu một xã giao bình thường để đến cái nắm tay rất cần chân thật. Nên chăng cứ “vô ngã vị tha” mà sống, ắt hẳn tâm luôn bình an. Phải chi ai cũng thật tâm thật tình thì đâu đến nỗi buộc mình luôn gieo rắc hoài nghi mệt mỏi.
Người ta mỗi ngày đã cùng nhau gieo nhiều nỗi nghi ngại. Bờ môi nào cũng đẫm nghi kị và đầy phán xét, sống với nhau thay thân ái bằng đố kị, ghét bỏ. Ai đó lỡ lời hay nhầm lẫn sẽ bị suy xét lý do đến cùng mà đâu hay lắm sự việc xảy ra chỉ vì đến lúc phải vậy.
Tháng Sáu, đôi lúc tuyệt vọng bởi nhiều điều không như ý, mình ngó nghiêng ra cuộc đời để thấy nhiều thân phận bất an. Nhớ độ trước, khi chiếc thuyền đánh cá chìm ngoài biển khơi, ba mươi mấy con người may mắn trở về trong sự ngóng trông của người thân thuộc. Những người đàn ông mạnh mẽ chẳng sợ chi gió biển mây trời đã rớt nước mắt. Đôi khi còn được sống khỏe mạnh, còn được gặp người thân đã là một ơn may. Dẫu ơn may này, ít ai trong lúc đang bình thường có thể cảm nhận, chỉ khi đi qua vài biến cố mới thấy trân quý vô ngần.
Tháng Sáu tiếp xúc với nhiều người chẳng bận tâm gì nhân gian, chỉ chăm lo cuộc sống cá nhân và ồn ào hưởng thụ. Đã vậy lại chê bai, khinh miệt bao kẻ cắm cúi tự lo cuộc sống của chính mình. Bạn đâu trải qua những ngày khốn khó nên thiếu cảm thông còn thừa khinh bỉ, rằng người đó chỉ đáng được vậy và chẳng bao giờ khá lên. Mặc nhiên nghĩ mình ban phước cho người ta mà đâu hay hình như ngược lại, khi cách đối xử nhân tình thế thái đầy hằn học và toan tính nhiều.
Lắm lúc, cảm giác một ngày vội tan mất mà mình chưa làm được gì cho ý nghĩa. Lại cuống quýt nhẩm tính tới lui, giá như giờ mới bắt đầu hay giờ mới đầu năm, mới là tháng Một…Mình là đứa hay tiếc thời gian dù thời điểm hiện tại đã luôn ăn năn vì đang phung phí.
Tháng Sáu chỉ bình yên thôi lo nghĩ khi gặp cánh diều bay lượn giữa trời xanh, rơm vàng nằm yên nghe từng thớ đất cựa mình tìm ẩm ướt. Với những phận người mở mắt đã thấy đời khắc nghiệt, tâm hồn cần tưới tắm bằng giản đơn, là chiếc võng đong đưa trưa hè, là câu hò vọng lên giữa chiều ghe, là tiếng ếch rỉ rả khi đêm về, hương bông cau bông sứ rớt bên thềm thoang thoảng. Tháng Sáu này, thèm lắm những ngọt ngào khó phai như vậy…