Pages

Subscribe:

Thursday, 24 December 2015

Cô gái tháng Mười Hai

Chẳng biết có phải chào đời vào một ngày đông giá nên lòng em đa mang khi đất trời trở mình xáo động. Lại xôn xao khi nghe bản tình ca dịu dàng ngang phố và dư thừa cảm xúc suy tư cho người, hay tại em là cô gái tháng Mười Hai.

Là cô gái tháng Mười Hai nên đi qua những mùa đông một mình vẫn yêu thiết tha màu trời bàng bạc và cơn gió mùa se sắt. Em tròng trành hoang mang khi nắng mưa đổi thay bất chợt, thích cà phê và thức khuya bên trang sách để cô đơn im bặt đâu đó ở thế giới của riêng mình.

Là cô gái tháng Mười Hai, em trót mang nhiều đa cảm nên dễ rớt nước mắt vì những thê lương ở đời. Bận lòng với tất thảy bất toàn của thế gian, ví như một chuyện tình không có kết, một mảnh đời hay kiếp người bất hạnh luôn khiến em day dứt phân tâm.

Là cô gái tháng Mười Hai, em sợ những điều giả dối nhưng vốn cả tin nên đôi khi chịu phản trắc bởi vài ba sắp đặt. Em ghét khoe mẽ và kênh kiệu, với em, thành đạt hay hạnh phúc đâu cần đo lường đong đếm cho người ta thấy. Chỉ cần bản thân định lượng là đủ bởi suy cho cùng, hạnh phúc bao giờ cũng từ tâm mà ra.

Cô gái tháng Mười Hai khó để yêu nhưng nếu yêu sẽ rất chân thành. Em chung tình son sắc với tình cảm đã trao nên một khi đã yêu thì yêu lâu lắm. Thế nên em cần người ta hệt vậy, thương mến đậm sâu và chịu khó dãi dầu cùng em qua nắng mưa dâu bể cuộc đời.

Cô gái tháng Mười Hai luôn tạo cho mình vỏ bọc mạnh mẽ bên ngoài dẫu bên trong mềm nhũn và yếu đuối. Người ta ngỡ em sinh ra trong mùa buốt giá nên  lạnh lùng vô tâm mà chẳng hay đằng sau ấy là trái tim nồng ấm đơn giản. Lúc dỗi hờn ngúng nguẩy chỉ cần lặng lẽ ôm em thật chặt, vậy là tan rã những giận hờn vu vơ. Người ta thấy em vui cười đó nhưng đâu biết chỉ là nụ cười cơ học gượng gạo. Bao nỗi lòng đem giấu biệt nên chẳng ai thấy em buồn bã yếu đuối rồi đinh ninh rằng cô gái này mạnh mẽ quá đi thôi.

Là cô gái tháng Mười Hai, em khắt khe với chính mình và người khác Em không giỏi nói lời hoa mỹ nhưng sẵn sàng lặng lẽ hy sinh. Luôn ước ao được gửi gắm đời mình cho một chàng trai khiến em tin tưởng. Người ta không cần là hoàng tử trong cổ tích, chỉ cần hiện diện bên em đúng lúc và cho em cảm giác an toàn khi ở cạnh bên. Chẳng đợi chờ những điều vĩ đại chỉ cần người ấy làm điều bình thường với sự chân thành sẵn có trong tim.

Là cô gái tháng Mười Hai yêu tự do tự tại, em thích lang thang đến những vùng đất đẹp xinh. Nên chẳng có gì khó hiểu khi cô gái ấy một mình đặt chân đến vùng đất lạ, chẳng ai cạnh bên tỏ bày. Em trân quý phút giây vui vẻ một mình còn hơn cười vui tẻ nhạt bên đám đông vô vị. Mỗi cô gái tháng Mười Hai luôn có ốc đảo cho riêng mình là vì vậy.

Cũng cô gái tháng Mười Hai ấy, lúc hồn nhiên như trẻ con bởi chẳng giấu nổi vẻ thích thú khi xuýt xoa ăn kem vào ngày lạnh. Có lúc lại như bà già ưu tư chiêm nghiệm nên vẫn thường làm “quân sư” cho đám bạn có chồng.

Cô gái tháng Mười Hai vốn phức tạp và nhiều mâu thuẫn, khi mạnh mẽ đến đáng sợ lúc yếu lòng hệt ai kia. Song, dẫu thế nào em cũng là một cô gái như mọi cô gái trên đời, vẫn cần được chở che, được thương yêu và chiều chuộng tử tế. Nếu trót thương một cô gái như thế, chỉ cần cho người ta biết yêu thương trong anh là bất tận và sẵn sàng cùng cô ấy san sẻ bao nỗi niềm riêng mang.

Mẹ và vườn cải

Khi những đợt mưa dầm dề vừa dứt, hanh hao quay về trong từng cơn gió lạnh là lúc mẹ tôi gieo vào lòng đất nắm hạt cải để dành từ mùa trước. Vườn cải của mẹ có nhiều loại, cải ngọt, cải cay, cải bẹ xanh, cải bẹ trắng... mỗi loại góp vào một hương vị riêng.

Cứ đến mùa cải, tôi đều dậy thật sớm để thăm mảnh vườn của mẹ. Tôi đã không thể giấu được niềm vui khi trông thấy những chiếc lá mầm đầu tiên vừa nhô lên từ mặt đất. Đám rau non tơ ăn sương và khí trời, mỗi sáng mỗi chiều uống giọt nước mát lành từ bàn tay tảo tần của mẹ mà sinh sôi tươi tốt. Mẹ tôi nhổ tỉa từ trong đám cải dày những cây cải bé xíu trộn với giá và rau thơm thế là có món rau sống xanh ngon, chấm nước sốt cà chua làm cả nhà cứ xuýt xoa mãi.

Nhưng rồi lũ gà toan bới đất tìm giun thi thoảng vẫn lọt được vào vườn phá rau tan tác. Tôi nghĩ ra cách dựng mấy con bù nhìn rơm. Tôi lục lấy bộ quần áo cũ mặc cho bù nhìn, rồi lấy cái nón rách đội lên đầu nó, còn không quên cột vào tay nó cái gậy tua tủa ni lông. Mỗi lần gió thổi là bù nhìn rung lên lật bật, cái tay huơ huơ, lũ chim trời và gà phá rau khiếp phía chạy tán loạn. Vậy là tôi đã có thể yên tâm vì đã có bù nhìn canh giữ vườn rau.

Cải đến thì lớn nhanh như thổi, xanh tươi, mướt mát. Mới tờ mờ sáng, đất trời còn bảng lảng hơi sương, mẹ tôi đã ngồi ở góc vườn nhổ cải. Mẹ cột cải lại thành từng bó bằng chiếc lá mía già, nhặt lá gốc, rửa sơ rồi chất vào quang gánh. Gánh rau của mẹ nặng trĩu đôi vai, thấu được tới chợ vạt áo mẹ đã ướt đậm mồ hôi. Bán được mớ rau mẹ tôi lại mua về khi thì con cá lóc đen trũi, khi là chùm cá cháo trắng muốt. Tôi giúp mẹ hái nắm cải trong vườn nấu canh với cá. Dù là cá lóc hay cá cháo, món canh ấm nóng, ngọt ngào của mẹ đều phảng phất mùi thơm hương của gừng. Tôi thích thú xì xụp từng ngụm canh một cách ngon lành.

Rồi thì bao nhiêu món ăn từ rau cải được mẹ tôi chế biến ra để đãi cả nhà. Cải ngọt xào thịt, cải cúc xào trứng, cải bẹ trắng xào tỏi, cải bẹ xanh muối dưa chua... Vẫn là rau cải thôi nhưng món nào cũng tươi mới nên người ăn chẳng bao giờ biết chán.

Cứ thế hết lứa cải này mẹ tôi lại trồng lứa cải khác. Tôi không nhớ hết mỗi một mùa như thế có bao nhiêu lứa cải được mẹ trồng nên. Rồi một ngày ngồng cải vụt lên cao, cải trổ hoa vàng rực, gọi về không biết bao ong bướm. Thật kỳ lạ là dù phải trải qua những ngày đông lạnh lẽo, từng khóm hoa cải vẫn phô ra vẻ căng đầy và viên mãn. Dường như còn bao nhiêu tinh chất cây đều dồn vào trong ấy. Cải cuối mùa là thời khắc mà tôi chờ đợi nhất, để được cùng đám bạn mải mê, rong ruổi khắp vườn cải.

Biết bao trò chơi được tụi con nít bày ra, lúc thì kết hoa đeo tay, đeo cổ rồi đội đầu làm cô dâu chú rể. Lúc lại nấp vào những con bù nhìn chơi trò trốn tìm. Thích nhất là trò chơi bán đồ hàng, tiền là những chiếc lá dâm bụt xanh mướt, còn hàng là những bó hoa vàng rực rỡ. Chỉ thế thôi mà người bán kẻ mua cứ tíu ta tíu tít cười nói rộn vang trong vườn cải.

Sau mỗi buổi chơi tôi đều không quên mang hoa về tặng mẹ. Bởi tôi biết mẹ có món hoa cải xào tỏi ngon lắm. Những ngồng cải mập mạp, xanh ngon được mẹ tước xơ rồi rửa sạch đem xào tái với tỏi phi dầu, vị ngọt ngon đậm đà, có chút nhặng đắng của cải thấm gia vị, khiến tôi không thể nào quên được.

Tôi xa quê không biết đã bao mùa cải. Mỗi độ nghe gió lạnh thổi vào lòng se sắng, lại nhớ, lại thèm được trở về rong ruổi giữa vườn cải, ăn bữa cơm rau lành mẹ nấu!