Pages

Subscribe:

Ads 468x60px

Featured Posts

Friday, 30 March 2018

Hoàng Thùy Linh: 'Sau biến cố, tôi được yêu sâu đậm hơn'

"Đối với tôi, tình cảm của mọi người bây giờ chất lượng hơn nhiều. Rất giá trị, rất sâu sắc", nữ ca sĩ chia sẻ với độc giả trong buổi giao lưu, ký tặng sách tối 30/3 tại TP.HCM.
( Ảnh : News.zing.vn )
Buổi giao lưu - ký tặng sách tự truyện Vàng Anh & Phượng Hoàng của Hoàng Thùy Linh  diễn ra tối 30/3 tại TP.HCM. Nữ ca sĩ có mặt đúng giờ và háo hức được gặp gỡ, trò chuyện với người hâm mộ và độc giả của mình. Cũng như sự kiện ra mắt sách ở Hà Nội hồi giữa tháng 3, cô ăn mặc giản dị và thanh lịch.
( Ảnh : News.zing.vn )

Hoàng Thùy Linh không còn ngại ngần khi nhìn lại quá khứ. Cô có những chia sẻ đầy chân thành về quãng đường 10 năm hoạt động nghệ thuật cũng như quá trình vượt qua sóng gió lớn trong cuộc đời để trở thành một nghệ sĩ thành công như hiện tại.
( Ảnh : news.zing.vn )
( Ảnh : News.zing.vn )


Mở đầu sự kiện, nữ ca sĩ thừa nhận: "Cuốn sách có ý nghĩa không chỉ với tôi mà còn với ba mẹ và những người đồng đội đã sát cánh bên tôi trong suốt thời gian qua. 10 năm qua có rất nhiều cơ hội để tôi ra cuốn sách nhưng tôi thấy chưa đủ, vẫn muốn mình có nhiều thành tựu hơn nữa thì mới đủ để chia sẻ với mọi người".

( Ảnh : news.zing.vn )
Hoàng Thùy Linh thể hiện 3 ca khúc cùng với ban nhạc. Nữ ca sĩ không giấu sự phấn khích khi được thể hiện đam mê trước khán giả. Tình yêu với âm nhạc cũng là động lực lớn để cô quyết tâm quay lại giới giải trí sau biến cố lộ clip nóng năm 19 tuổi.
( Ảnh : news.zing.vn )
Hoàng Thùy Linh khẳng định cô rất hạnh phúc vì sự quan tâm của khán giả dành cho cuốn tự truyện và quãng đời của cô sau biến cố. Nữ ca sĩ không ngần ngại trước những câu hỏi thẳng thắn về biến cố hay chuyện tình cảm gần đây của cô.
( Ảnh : news.zing.vn )
Có độc giả đặt câu hỏi: "Tại sao chị không để mọi chuyện lắng xuống và có một gia đình hạnh phúc thay vì tiếp tục sự nghiệp ca hát và đối mặt với scandal?". Hoàng Thùy Linh trả lời: "Tôi đã nổi tiếng trước biến cố, sau biến cố thì còn nổi tiếng hơn nữa. Và tôi nghĩ trong thế hệ của mình, có ai quên được câu chuyện về Hoàng Thùy Linh không?  Những người đàn ông xa lạ thì tôi không thể kiểm soát suy nghĩ của họ. Còn người đàn ông tôi chọn phải là người có tư duy tốt để đối mặt với những định kiến xã hội, cùng tôi xây dựng cuộc sống gia đình. Nếu họ không bỏ qua quá khứ thì tôi chọn người đó làm gì? Tôi muốn chủ động chọn người đàn ông của mình chứ không bị động đợi người ta chọn mình làm vợ". 
( Ảnh : news.zing.vn )
Thêm một câu hỏi khó: "Nghe nói gần đây Hoàng Thùy Linh đã có một người yêu thương, chăm sóc. Chuyện tình cảm của chị thế nào?". Nữ ca sĩ tránh nói cụ thể về chuyện tình yêu nam nữ mà trả lời về "tình yêu thương, tình cảm" nói chung: "Có người yêu thương quan tâm là may mắn của cuộc đời mình. Đối với tôi, tình cảm của mọi người bây giờ chất lượng hơn nhiều lắm. Rất giá trị, rất sâu sắc. Vì trong làng giải trí, người ta hầu như chỉ được yêu nhiều khi còn trẻ trung xinh đẹp. Tre chưa kịp già măng đã mọc, luôn có những bạn mới trẻ hơn xinh đẹp hơn. Nên sau 10 năm mà mình vẫn được yêu thương đến thế là ý nghĩa nhất, quan trọng nhất".
( Ảnh : news.zing.vn )
Trong sự kiện không thiếu những khoảnh khắc xúc động của Hoàng Thùy Linh. Cô thừa nhận, cái tát của mẹ khi cô suy sụp, sa ngã vì biến cố đã khiến cô thức tỉnh. Cô nói: "Có lẽ cái tát của mẹ đã giúp tôi nhận ra mình phải sống tiếp. Cách đây nhiều năm, người ta không nghĩ học nghệ thuật lại quan trọng so với học văn hóa, nhưng gia đình tôi làm nghệ thuật nên điều này rất bình thường. Sau cái tát đó, tôi nghĩ đây đáng ra là những trang đẹp nhất của cuộc đời mình, tại sao mình lại đang lãng phí nó? Tôi nhận ra mình phải sống tiếp". 
( Ảnh : news.zing.vn )
Nữ ca sĩ cũng tuyên bố cô muốn theo đuổi âm nhạc một cách nghiêm túc. Cô muốn đưa vào âm nhạc và các MV những sáng tạo riêng của bản thân. "Tôi không bao giờ muốn bắt chước một nền văn hóa khác. Mình là người Việt Nam, sản phẩm của mình phải mang tính dân tộc, vẫn trẻ trung nhưng phải có được nét riêng mà không có ở ai khác", Hoàng Thùy Linh chia sẻ. 
( Ảnh : News.zing.vn )
Khán giả liên tiếp đặt câu hỏi cho Hoàng Thùy Linh. Nữ ca sĩ đón nhận mọi phản hồi một cách tự tin và cởi mở. Cô cho biết, cô muốn truyền đến năng lượng tích cực cho mọi người. Nhất là với các độc giả trẻ, cô mong họ luôn biết mình muốn gì và đừng bao giờ mông lung.
( Ảnh : news.zing.vn )
Một độc giả cũng nhắc lại chuyện Hoàng Thùy Linh từng khóc trên truyền hình khi xin lỗi về vụ lộ clip nóng. Nhớ lại chuyện đó, nữ ca sĩ không hổ thẹn vì yếu đuối. "Tôi không đổ lỗi cho bất kỳ ai", cô nói. "Trong tất cả những điều xảy đến với mình, có phần lý do của mình trong đó chứ. Còn những giọt nước mắt đến vào lúc nó cần, là sự giải tỏa cần thiết. Nếu không có sự yếu đuối vào lúc đó thì tôi không có sự mạnh mẽ sau này. Hãy khóc một lần đó thôi và không khóc lại một lần thứ hai".
( Ảnh : news.zing.vn )
Với cuốn sách này, hình ảnh Hoàng Thùy Linh cũng trở nên đẹp hơn trong mắt công chúng. Trong năm 2018, dự kiến cô còn có một số hoạt động nghệ thuật khác trong chuỗi dự án kỷ niệm 10 năm sự nghiệp.
Theo News.Zing.Vn

Monday, 26 March 2018

Ngẩn ngơ về một thu muộn

Bao mùa Sài Gòn qua, ta vẫn trầm mặc bước qua những cung đường quen thuộc. Thu rơi đầy những lá me vàng trên tóc, mùa cũ lại về.

Đã rất lâu rồi mà…
Những khoảng trống trong lòng lan ra nhanh như luồng gió độc, chiếm lĩnh tâm hồn quay ngược đến những ngày đầu thu lạnh lẽo ẩm ương pha chút nắng vàng vọt trên tường vôi tróc lở của nhiều năm về trước. Ta thấy ta ở đó, lang thang khắp nơi để khỏa lấp đi chút trí nhớ về thời còn yêu. Phải lắm chứ vì đâu dễ phai trong tâm thức một người có thời gắn bó cùng ta như da thịt trên người.
Tách cà phê đã nguội, hương còn vương vãi hoài. Chúng ta ai đã đi đường nấy còn ngoái lại làm chi? Thật buồn khi con gái như ta, không biết thương bản thân mình trước để tự có tội với cuộc đời, để tự  tự lơi tay với bao nhiêu hạnh phúc, là lúc niềm tin bị hụt chân, mới định thần nhận ra trái tim đã hỏng mất đôi ba phần, người từng yêu giờ đã là cố nhân mới thấy thực sự tan nát cõi lòng. Cũng là lúc ta khánh kiệt trong những nhớ mong, và tuyệt vọng.
Ta vẫn đứng đó ngước nhìn bao mùa thu lướt qua trước mắt, ngước nhìn bao đổi thay của Sài Gòn thường nhật, gom hết tất cả ngây thơ tình đầu mà tin rằng phép màu là có thật để chật vật trong những nhớ quên ướt mèm gối nhưng luôn tha thứ cho mọi dứt khoát của người. Trước đây chúng ta yêu nhau rất vui, cớ sao chia tay lại buồn. Cất ký ức vào túi, tại sao cứ cầm chúng mãi trên tay?
Ta không tin rằng, có những người từng yêu nhau đến thắt lòng thắt dạ, lại có những lúc nhẫn tâm làm tan nát trái tim nhau. Vết thương gây đau đớn nhất không phải vào lúc da thịt đứt lìa, bởi vì khoảnh khắc đó trôi qua rất nhanh, chưa kịp phản ứng, máu đã phun đầy mặt đất. Ngay lúc đó người ta sẽ bưng miệng nó lại, băng bó, cầm máu cho nó. Kỳ thực lúc đau đớn nhất là sau một thời gian dài, ta khẽ khàng gỡ bỏ lớp vải trắng, phát hiện miệng vết thương vẫn ngoác ra. Hóa ra nó luôn ở đó, mục rữa, hôi thối, chỉ mình mình hay biết.
Người vừa tặng ta vết thương đau rã rời…
Tình yêu chẳng thể nghiêng về một phía, chông chênh, ắt có kẻ phải ngã nhào
Đã có lúc không kham nổi bao nhung nhớ ta đã trốn chạy những ngọt ngào một thời bên người bằng cách rời xa Sài Gòn. Cứ ngỡ suốt đời này không quên được bóng hình từng thời khắc cốt ghi tâm, cứ ngỡ mùa thu Sài Gòn sẽ vàng vọt trong những nhớ thương, nhưng đến những năm sau quay trở lại, nhìn vào vệt mờ trên kiếng rồi thẩn thờ, cảm giác đau khổ ngày xưa đã không còn nữa mà thay vào đó là cảm giác chấp nhận chênh vênh.
Ta nhận ra, có những đánh đổi người ta gọi là sự trưởng, để mọi trách cứ ngày xưa là hư ảo. Gương mặt người có lẽ năm tháng rồi cũng khiến ta quên, nhưng những ngày yêu cũ chắc sẽ suốt đời chạm đáy lưu luyến, chẳng quên được, mà cũng chẳng thể nào nhớ thêm. Ai rồi cũng lớn, ai rồi cũng khác. Sẽ có ngày ta tự thanh thản cho những ngày quá vãng xa xôi.
Ta tin vào duyên nợ. Người ta yêu nhất kiếp này lại là người đau khổ vì ta nhất ở kiếp trước. Cứ vin vào nhau, quanh quẩn, quẩn quanh. Người nói với ta sẽ có ngày gặp lại.
Người với người, hứa bao nhiêu lần, nhưng rồi sẽ mau chóng quên đi. Đến khi ân hận nhớ lại đã là quá muộn. Cho nên lời hứa chẳng phải là thứ đem đi so đo đúng sai, nó chỉ là minh chứng tại thời điểm nói, họ từng chân thành, rất chân thành.
Cần bao nhiêu nước mắt, bao nhiêu hoài nghi, bao nhiêu sa ngã, bao nhiêu trưởng thành cho một lần phản bội đi qua. Con gái, suy cho cùng chịu nhiều đau đớn, mất mát nhất trong cuộc đời này. Suốt trong vòng tuần hoàn sống của mình luôn đau đáu mang một chấp niệm về tình yêu cữu vĩnh, trường tồn. Nhưng quên mất rằng, vốn hy sinh cho một thứ tình cảm hoang tưởng chỉ còn tồn tại nhờ vào dư âm ngày xưa đã là rất sai. Thoắt một cái xoay lưng, tất cả đã là ảo ảnh. Người một thời ta cố sống cố chết để yêu đương lại là kẻ cầm dao đâm vào tim cô hàng trăm ngàn vết.
Nhưng, mọi chuyện đã là quá cũ. Người thay áo mới kẻo trời Sài Gòn ướt mưa, ta vẫn về đây ngẩn ngơ về một thu muộn, mừng cho nhau vì đã xa cách một bóng hình, chuyện mình xin đừng nhắc lại vào những chiều ướt mưa
Em phả hơi nồng cho đêm đặc
cùng nỗi nhớ đi hoang
Nhớ về anh như một niềm tha thiết cũ
Tự ru mình bằng giấc ngủ ngày thơ
Ngày, em mơ về những cánh đồng mờ
Phủ kín bông cỏ lau khuất em ngang tầm mắt
Nhớ anh dặn dò những điều vụn vặt
Ép nát những năm tháng hoa niên
Những năm hai mươi em ngơ ngác ngoan hiền
Miền yêu lại dễ lơi tay em tuột đi mất
Biết bao đêm hay giật mình tỉnh giấc
Chong đèn, lật trang sách đã từng đọc cho anh
Em nhớ rành rành
”Chẳng tiếc nơi gửi mộng – chỉ hận quá vội vàng”

Gió lùa vào kẽ cửa em lạnh
Nhà vắng tanh, chút cựa mình cô quạnh
Khi mà gió ven sông thổi qua đêm giông lạnh
Anh, đành lòng xa em
Ngày tháng nhanh như lúa trổ đòng
Em khóc đến bao giờ xong?
Anh nói đừng mong và đừng nhớ
Em còn đợi chờ
Em làm khổ em
Lặng lẽ xếp con gấu bông anh tặng vào ngách trong
Chắc nó buồn lòng nên toạt một đường ròng chẳng chảy máu
Những ngày về sau nó buồn vì chẳng còn ai để mà chọc ghẹo
Chắc em làm nó đau 

Nhớ dùm anh những năm tháng chưa phai màu
Những còn trong nhau và những còn đã mất
Phải nhớ dùm anh những lời từng rất thật
Anh từng thương em
Nếu mai sau rêu bám vào ký ức cũ mèm
Em quên mất gương mặt anh cùng những lời yêu cũ
Em bận bịu với chồng con và với bao nghĩa vụ
Tiếng ru à ơi em đã tự quên anh?

Chồng em, ắt phải là người đàn ông trưởng thành
Luôn bên cạnh em dù có bao bão tố
Biết sưởi ấm căn nhà nhỏ của em ở mọi chỗ
Biết hong khô nước mắt khi em buồn
Nếu một ngày bất chợt trời mưa tuôn
Xé nhật ký gửi cánh chuồn bay chập choạng
Gửi lại anh những ngày thu đứt đoạn
Còn nhớ nhưng thôi
Độc giả Lê Hoàng Quỳnh
Theo Zing News

Thursday, 22 March 2018

Yêu lại người cũ, nên hay không nên?

Quá khứ là để nhớ, để hoài niệm để trưởng thành hơn chứ không phải để ghét bỏ, để chôn vùi và quên đi. Người yêu cũ nếu không thể yêu lại thì cũng là người bạn từng dành trọn yêu thương. Không thể quên, không thể hận vậy thì cứ nhớ, nhớ nhưng không buồn nữa. Đâu phải cứ cũ là trở thành xấu xa, đâu phải cứ cũ là cần phải vứt bỏ.

Dạo này mình đọc được trên facebook câu chuyện cô gái khuyên không nên yêu lại người yêu cũ. Bởi cô ấy cho rằng đó không phải là tình yêu, chỉ là vương vấn cảm giác. Bản thân mình không phủ nhận điều đó là sai nhưng mình không hoàn toàn đồng tình. Bởi chúng ta sinh ra trong thế giới này chắc chắn sẽ có đôi lúc sai lầm, sẽ có lúc lầm đường lạc lối. Nhưng các bạn biết không? Không một ai đó sinh ra mà quá mức hoàn hảo, cả đời không phạm một sai lầm nhỏ nào cả.

Nếu bạn và người đó yêu nhau, bạn hết lòng hết dạ yêu thương họ nhưng một ngày bạn phát hiện họ lừa dối bạn, chắc chắn bạn sẽ đau khổ và hận người đó lắm. Bạn tìm mọi lời trách móc, chửi bới cho vơi những tổn thương bạn phải gánh chịu.

Nhưng thay vì trách móc người ta sao bạn không xem lại bản thân đã sai chỗ nào để cho người thứ ba có cơ hội chen chân vào giữa cuộc tình đó. Có phải bạn luôn đòi hỏi, hờn dỗi vô cớ hay không? Có phải bạn luôn yêu cầu người ta hiểu bạn, chiều bạn trong khi bạn chưa bao giờ hiểu người ta cần gì và muốn gì hay không?

Ai cũng vậy, họ sẽ động lòng trước những lời nói quan tâm, ngọt ngào và dần chán những hờn ghen quá đổi tầm thường mà mỗi ngày họ phải đối diện. Nếu là bạn bạn có muốn ở bên người suốt ngày càu nhàu, khó chịu không? áp lực công việc, học tập, cuộc sống bạn không chia sẻ mà còn đè thêm trên vai họ gánh nặng nữa. Ai mà chịu cho thấu.

Dù là nam hay nữ thì họ cũng chỉ là người bình thường thôi, họ cần được quan tâm chia sẻ hơn là chịu đựng bạn. Dù tình yêu có lớn đến đâu thì cũng phải trân trọng lẫn nhau, bởi trong tình yêu không có đúng sai hay thay đổi. Chỉ là người này không biết trân trọng người kia mà thôi.

Yêu lại người cũ thì đã sao? Bạn nói rằng yêu lại người cũ như đọc lại một cuốn sách cũ nhưng bạn có chắc rằng bạn đã nhớ và thấu hiểu hết nội dung cuốn sách mà bạn gọi là CŨ đó không?

Với mình yêu lại người cũ hay không tuỳ thuộc và tình cảm của hai người. Nếu người ta thực sự tốt, thực tâm yêu bạn thì có sai lầm gì không thể bỏ qua. Sai lầm cũng chỉ là sai lầm, nhưng nếu họ biết sai và thành tâm thay đổi thì tại sao bạn lại không cho họ cũng như cho chính bản thân mình cơ hội. Bạn có dám chắc rằng bạn chưa bao giờ sai không?

Còn đối với những người CŨ mà quay về với bạn chỉ vì họ không còn sự lựa chọn hay con đường nào khác thì không có lý do gì để bạn tự lấy dao vạch vào vết thương đã lành của bạn cả. Đừng tự xát muối vào nó nữa, nó sẽ rỉ máu và nhiễm trùng đấy.

Sau tất cả, không phải ai yêu lại người cũ cũng đều nhu nhược, xấu xa, hay yếu đuối như các bạn nghĩ. Đơn giản vì họ đủ tình cảm và lí trí để nhìn nhận sự việc nhìn nhận con người, họ đủ bao dung vị tha để cho người khác một con đường "hoàn lương".

Trong tình yêu nếu bạn giải quyết theo tình cảm thì bạn sẽ thua, nhưng nếu bạn quá lí trí bạn cũng sẽ đau khổ. Đôi khi bạn nên biết đâu là điểm đến, đâu là điểm dừng. Đâu là tương lai còn đâu là quá khứ. Cái nắng của ngày hôm qua không thể hong khô quần áo của ngày hôm nay, điều đó không sai. Nhưng nếu không có cái nắng của ngày hôm qua ấy, liệu hôm nay bạn có quần áo để mặc trên người không?

Quá khứ là để nhớ, để hoài niệm để trưởng thành hơn chứ không phải để ghét bỏ, để chôn vùi và quên đi. Người yêu cũ nếu không thể yêu lại thì cũng là người bạn từng dành trọn yêu thương. Không thể quên, không thể hận vậy thì cứ nhớ, nhớ nhưng không buồn nữa. Đâu phải cứ cũ là trở thành xấu xa, đâu phải cứ cũ là cần phải vứt bỏ.

Vậy nên, mỗi người mỗi câu chuyện, mỗi câu chuyện mỗi vấn đề, mỗi vấn đề mỗi cách giải quyết. Đừng bao giờ mặc định rằng "Không nên yêu lại người yêu cũ" nếu bạn không phải là nhân vật chính trong câu chuyện đó.
Nguồn: Guu.vn

Chờ đợi lời tạm biệt để có thể dừng lại!

Bạn đã khi nào cảm thấy bế tắc chưa? Bạn đã bao giờ bị mất đi một thứ gì đó mà bạn cảm thấy quan trọng chưa? "Tình cảm" có phải sẽ là thứ quan trọng mà bạn không bao giờ muốn mất? Bạn đã từng buồn đến mức nào? Gào khóc trong bóng đêm hay âm thầm khóc cho riêng mình.

Có một nỗi buồn mà bạn sẽ chẳng bao giờ hiểu và có thể nguôi được. Đó là khi bạn biết phải dừng lại nhưng trong thâm tâm vẫn ước nó sẽ tiếp tục. Là khi bạn nói đồng ý nhưng phía sau lại khao khát người đó nói điều khác. Là lúc bạn biết nó đã dừng lại nhưng vẫn trông chờ một tin nhắn hay cuộc gọi nào đó.

Hay chỉ đơn giản là bạn muốn nhận được một dòng chữ dừng lại gửi đến bạn. Để khi đó bạn sẽ tự an ủi mình rằng đã thực sự dừng lại. Để bạn sẽ không phải mong đợi điều gì, sẽ không phải hối tiếc. Để bạn biết rằng bạn đã từng cố giữ nhưng bạn không đủ tốt để nhận lại điều gì.

Khi nhận được điều đó thì bạn sẽ nói gì? Sẽ im lặng hay sẽ cố níu điều gì? Sẽ chúc họ tìm được hạnh phúc hay luôn hận họ vì đã bỏ lại mình.

Cô ấy nói rằng sẽ chỉ gửi lại một dòng tin nhắn với nội dung " Hãy uống ít bia rượu thôi, đừng hút thuốc và luôn lái xe an toàn". Cô ấy sẽ không chúc anh điều gì dù cô luôn mong anh bình an và hạnh phúc. Cô muốn để mình ích kỷ một chút, giữ cho mình sự ngang ngạnh cuối cùng.

Dù ai đúng ai sai, dù do hiểu lầm hay là đã có ý định từ trước. Cô không muốn nghĩ về điều đó, cô muốn yên bình cho chính mình. Để 2 năm qua cô sẽ không phải hối tiếc điều gì, điều gì đã xảy ra, cho đi điều gì và đã nhận được những gì, niềm vui, nỗi buồn, hạnh phúc, và niềm đau.... tất cả cô đã trải qua. Cô không muốn nhắc lại.

Nụ cười luôn là điều cô cố thể hiện nhưng khi tắt điện trong bóng đêm thì nỗi buồn là thứ cô không muốn ai biết. Vì dù không có điều quan trọng đó thì cô vẫn phải tiếp tục những thứ còn lại, vẫn đi làm, vẫn gặp mọi người, vẫn cười rồi cũng chỉ mình cô hiểu cô đang nghĩ gì.

Cũng có khi im lặng chính là câu trả lời sẽ làm cả hai không đau nữa. Sẽ chẳng lại chúc ai, sẽ chẳng ai nói câu cuối với ai. Sẽ im lặng và cứ thế xa nhau.

Cô vẫn đợi dù cô không chắc rằng đợi chờ của cô sẽ có kết quả. Sẽ đợi dòng chữ anh gửi cô " có lẽ mình chưa hiểu nhau, anh không mang lại hạnh phúc cho em, chúc em tìm được người tốt hơn anh. Cảm ơn em vì tất cả", để rồi cô sẽ nói điều cô muốn nói với anh và sau đó là cắt hết liên lạc với anh như cô luôn làm với những người cô không muốn nhắc lại.

Thời gian có làm cô vui lên và quên đi, chắc là có nhưng sẽ chẳng phải là tất cả. 25 tuổi, dừng lại mối tình 2 năm với bao hi vọng về cái kết đẹp nhất thì điều cô giữ lại cho mình chính là kỷ niệm và nỗi đau. Có những điều có thể cô sẽ dần quên, là anh, là khuôn mặt, là những thói quen khi có anh nhưng cũng sẽ còn những điều cô sẽ luôn giữ, giữ chỉ mình cô biết.

Xin được dùng câu hát trong một bài hát để khép lại dòng tâm sự tại đây.

"Chúng ta không đi cùng nhau nữa,

Không có nghĩa chúng ta phải ghét bỏ nhau

Đơn giản là vì chúng ta giống như con đường

Đã cắt những con đường này

Thì sẽ cắt những con đường khác

Ở những nơi khác"!
Nguồn: Guu.vn

Monday, 5 December 2016

Những khúc quanh trong đời

Bản thân mỗi chúng ta không bao giờ biết mình mạnh mẽ như thế nào, cho đến khi mình phải chịu những cú đòn của số phận. Vì lúc đó bạn yếu đuối cho ai xem? Mạnh mẽ là sự lựa chọn cuối cùng và duy nhất.

Tôi vừa ra đến ngõ, đúng lúc cô bé hàng xóm bị ngã xe. Có lẽ vì vừa mới tập đi, tay lái chưa vững nên gặp khúc quanh không xử lý được. Mặt cô bé thoáng cau lại như thể bị đau, tôi nhìn xuống đầu gối bé, thấy vết thương đang rướm máu. Tôi bảo: “Cô bế con vào nhà nhé, chân con bị đau rồi, còn dính đầy cát, phải rửa sạch rồi băng lại cho nhanh khỏi nhé”. Không ngờ cô bé đứng bật dậy, lại với tay chiếc xe đạp trèo lên, miệng cười nhìn tôi: “Không sao đâu cô, con đau một chút thôi, mai mốt là khỏi liền”. Nói rồi cô bé lại đạp xe đi, chiếc xe đạp lại lúng liếng bởi những vòng xe không đều. Tôi nghĩ nếu là một đứa trẻ khác, có thể nó sẽ khóc òa lên rồi, như con tôi chẳng hạn, chỉ cần ngã sợt da một tý là khóc. Hóa ra cùng một nỗi đau, nhưng mỗi người sẽ có phản ứng khác nhau. Giá như người lớn chúng ta mỗi khi gặp phải nỗi đớn đau nào đó cũng sẽ như cô bé, sẽ vẫn vui vẻ mà đi tiếp vì biết ngày mai vết thương nhất định sẽ lành.
Ngày xưa tôi có cô bạn học chung. Bạn mồ côi cha từ nhỏ, có lẽ vì thế mà bạn mạnh mẽ. Lớn lên bạn tha phương lập nghiệp, yêu đương vài người rồi cuối cùng chọn người đàn ông mà bạn cho là tình cảm nhất, có ý chí nhất làm chồng. Nhà bạn nghèo, nhà chồng cũng không khá giả. Những tưởng mọi nghèo khó sẽ được tình yêu thương khỏa lấp, thì đùng cái bạn phát hiện chồng ngoại tình. Chồng bạn ngoại tình khi bạn còn đang ở cữ đứa con đầu lòng ở quê. Ngoại tình công khai, ngoại tình không hề giấu diếm. Bị phản bội là điều đau đớn nhất, bị phản bội lúc mình vừa sinh con càng đau đớn hơn. Rồi bạn mắc chứng trầm cảm. Bạn không nói không rằng, suốt ngày chỉ ngồi ôm con và khóc. Một ngày, bạn thầm lặng bế con đi khỏi nhà. Mọi người tá hỏa đi tìm. Mẹ bạn gọi điện cho đứa con rể tệ bạc, hắn nói bạn đi đâu hắn không hay. Bạn bặt tin từ đó, thi thoảng có gọi điện về cho mẹ nói: “mẹ đừng lo, con vẫn ổn”, mẹ bạn bao năm khóc đứng khóc ngồi.
Rồi một ngày bạn trở về, xinh tươi và rạng rỡ. Bạn về cùng với một người đàn ông, con gái bạn đã gần 5 tuổi. Bạn nói bạn đã li hôn chồng, và đưa người đàn ông mới của đời mình về ra mắt mẹ. Không ai muốn hỏi han bạn đã sống như thế nào trong năm năm qua. Quá khứ dù đau thương thì cũng đã qua rồi. Vết thương lòng dù nhức nhối đến đâu cũng đã liền vết sẹo. Hóa ra không phải bạn bị trầm cảm như mọi người nghĩ, chỉ là bạn đau đớn và tuyệt vọng đến mức không nói được thành lời. Người đàn ông mà bạn yêu thương nhất, tin tưởng nhất lại chính là người đã phá bỏ hết mọi niềm tin yêu. Tôi biết bạn vốn là người cứng cỏi, nhưng không nghĩ bạn lại có thể mạnh mẽ mà đi qua bão giông như thế. Nhưng bạn nói với tôi: "Bản thân mỗi chúng ta không bao giờ biết mình mạnh mẽ như thế nào, cho đến khi mạnh mẽ là sự lựa chọn cuối cùng và duy nhất".
Nói đến đây tôi lại nhớ tới cô chủ nhà tôi từng ở trọ. Cô dù đã ngoại ngũ tuần vẫn còn rất đẹp. Người ta bảo cô thời trẻ là hoa khôi của làng, mà hồng nhan đúng là thường bạc phận. Chớm hai mươi tuổi cô lấy chồng, cuộc hôn nhân không được gia đình cô ủng hộ vì theo mắt nhìn người lớn bà cho rằng người đàn ông cô yêu không phải là người tử tế. Sau kết hôn cô mang bầu, hạnh phúc tưởng rất gần lại hóa thành xa vời vợi. Cái thai nằm ngoài dạ con, vì phát hiện muộn nên cái thai đã quá to, trong quá trình phẫu thuật lại không cầm máu được, cuối cùng bác sĩ lựa chọn giải pháp cắt cả vòi trứng và khối chửa. Vết mổ chưa lành cô đã bị mẹ chồng và chồng đuổi ra khỏi nhà vì “nhà tôi không thể vô phúc không có người nối dõi”.
Đau đớn, tủi nhục, nhưng cô không dám về nhà. Cô lang thang sống nhờ tình người, mở quán nhỏ bán nước, ăn đường ngủ chợ. Rồi cô đi buôn, có chút tiền, cứ thế mà cuộc sống dần khá khẩm. Sau này cô cũng có gặp vài người đàn ông có thể làm bạn tâm tình, chỉ tiếc họ đều đã có vợ, nên dẫu thương mến cô cũng không đành lòng tiến tới. Vậy nên cô cứ sống một mình, nhà cửa khang trang nhưng cô quạnh. Mỗi lần hai cô cháu vui chuyện ngồi với nhau, tôi kể những khó khăn đang gặp phải, cô lại nói: “Đời cô có lúc tưởng đã rơi vào ngõ cụt, nhưng một khúc quanh trên đường không có nghĩa là kết thúc, con hãy rẽ sang lối khác, vững vàng mà bước đi”.
Bất cứ mỗi chúng ta, không ai không từng phải trải qua những khổ đau vấp váp. Có những nỗi đau dễ dàng vượt qua, có những nỗi đau khiến ta lao đao, gục ngã. Giữa hiện tại chông chênh ta lại hay hoài niệm về quá khứ rồi lo lắng không biết tương lai sẽ như thế nào. Nhưng bận tâm làm chi ngày hôm qua với những đau khổ, nuối tiếc, những ước mơ không thành, những kế hoạch dang dở. Bởi dù muốn dù không ngày hôm qua cũng đã qua rồi. Cũng đừng lo lắng quá về ngày mai, với những lo toan, hoang mang, sợ hãi. Bởi dù có lo sợ thì ngày mai vẫn sẽ đến. Chúng ta chỉ có một ngày hôm nay để mà yêu thương, mà trân trọng. Hiện tại sẽ trở nên rất nhẹ nhàng nếu không bị những hối tiếc của ngày hôm qua và nỗi lo của ngày mai đè nặng.
Có nhà văn đã từng viết một câu: “Ở đời này không có con đường cùng, chỉ có những ranh giới. Điều quan trọng là phải biết vượt qua những ranh giới ấy”. Qua đêm tối chắc chắn sẽ là bình minh, qua ngày bão giông sẽ đến ngày nắng ấm. Vậy thì thay vì ngồi nguyền rủa bóng tối đang bủa vây, chi bằng hãy đi thắp lên ngọn nến niềm tin ở chính lòng mình.

Có những nỗi đau được mặc định trong đời

"Cuộc sống sẽ không còn ý nghĩa thực sự nếu con người ta không còn nỗi đau để cảm nhận. Và cũng chẳng ai đi hết cuộc đời mà không phải trải qua những nỗi đau. Nếu đã là những nỗi đau được mặc định trong đời, thì hãy chấp nhận nó đi, hãy coi nó thường tình..."

Có đôi khi, lướt ngang dọc Facebook, thấy một người em thật buồn, thấy một người bạn thật đau, bởi đã đoạn một mối tình. Và trong lòng tự nhủ "ngày xưa mình cũng thế". Nói được từ "ngày xưa" thật thích, cứ như là chuyện cũ đau lòng đã đi ngang qua đời mình từ lâu.
Rồi có khi, đang bình thản qua đường, mà chợt bỗng run lên, hốt hoảng nhìn theo một bóng người sao giống một ai kia. Rồi lại cười chính mình, sao dễ dàng hoa mắt.
Lại có lần, một em gái gọi điện cho tôi khóc nức nở, nói tôi bảo em phải làm sao, khi người em yêu tha thiết lại đột ngột nói lời chia tay với em mà chẳng có lý do cụ thể. Em hỏi tôi rằng làm cách nào để níu kéo chàng trai đó quay trở lại, em không thể sống mà thiếu anh ta…
Và cũng có lần người bạn thân đau đớn thông báo với tôi bạn sảy thai lần hai. Bạn đã kết hôn nhiều năm nhưng chưa có con, khi bạn mang bầu thì hai lần liên tiếp bạn đều mất con. Đã thế chồng bạn lại làm việc ở nước ngoài, bạn cứ phải thường xuyên chung sống với cô độc.
Đau đớn hơn nữa, là khi một người bạn khác của tôi phải chịu đựng nỗi đau mất đi người vợ của mình khi cô ấy chẳng may mắc phải căn bệnh ung thư quái ác.
Chợt nhận ra, có những nỗi đau trong đời đã như là mặc định. Ai cũng phải trải qua, ai cũng phải chịu đựng, ai cũng phải khó khăn lắm mới vượt qua. Càng lớn càng cảm thấy cô đơn. Mà cô đơn nhất là khi trong lòng cảm thấy vô cùng đau đớn, vô cùng cô đơn mà lại ko thể nghĩ ra ai để mà bấu víu vào, để mà nương tựa.
Lẽ nào thế giới này kém thú vị cho người đã lớn đến thế sao, lẽ nào con người ta càng lớn càng phải chịu đựng thêm những buồn đau, khốn khổ hay sao? Lẽ nào những tổn thường bủa vây lấy chúng ta cứ thế lớn dần lên theo năm tháng mà chúng ta đang sống? Không! Xin đừng hoang phí cuộc đời ngắn ngủi của mình cho những nỗi đau được mặc định trong đời.
Cuộc sống sẽ không còn ý nghĩa thực sự nếu con người ta không còn nỗi đau để cảm nhận. Và cũng chẳng ai đi hết cuộc đời mà không phải trải qua những nỗi đau. Nếu đã là những nỗi đau được mặc định trong đời, thì hãy chấp nhận nó đi, hãy coi nó thường tình, đừng bao giờ nghĩ chỉ một mình mình phải chịu đựng bao đớn đau tận cùng đến thế.
Nỗi đau cũng có giá trị của nó, để cho ta cảm nhận đủ vị "hỷ nộ ái ố” của cuộc đời này, để cho ta trải nghiệm và lớn khôn, để biết trân trọng những niềm vui hạnh phúc đã có; và hơn hết, để cho ta có khả năng đồng cảm sẻ chia với nỗi đau của người khác…
Thực tế không ai trên thế giới này cô độc cả. Chỉ cần chúng ta mở lòng, chia sẻ, để san bớt những nỗi đau trong tâm can mình, thì sẽ chẳng ai còn cảm thấy cô đơn. Nếu đã là nỗi đau được mặc định trong đời, thì hãy chấp nhận nó và đừng quên, bên cạnh chúng ta luôn có những người sẵn sàng mong muốn được cùng ta chia sẻ.

Wednesday, 14 September 2016

Dẫu là ngày mưa bay

Bạn kể ngày xưa mỗi khi hò hẹn, hễ trời mưa người ta lại trì hoãn, lười biếng với cuộc gặp gỡ. Sau này, người sẵn sàng rời xa ngay lúc bạn đang loay hoay cùng cực. Mới hay bởi ngần ngại từ cơn mưa ngày trước nên lỡ bước dở dang một cuộc tình.

Lắm khi, em thấy lòng rối bời với bao cảm xúc không dễ gọi tên, phân vân biết nói làm sao cho anh hiểu mà không khuấy động yên bình. Khoảnh khắc đứng giữa đất trời lặng thinh, ngắm mây núi tựa bên nhau, bỗng nhiên ngẩn ngơ nghĩ đến một người mình muốn gần gụi. Chúng mình dư thừa nghi ngại nên mùa hẹn hò về vẫn thấy lẻ loi, liệu có phút giây nào anh nghĩ nhiều về em hay chỉ luôn bông đùa cợt nhả.
Tất thảy cảm xúc bi ai em đã trải qua và anh hẳn rằng cũng vậy. Thế nên mình hiểu nhau không phải bằng những lần đối diện mắt nhìn mắt, vai kề vai. Có chăng đã tường tận bởi chịu khó lắng nghe từ trái tim thật thà mà người kia trót thổ lộ sau nhiều đêm ròng rã.
Có những ký ức và kỷ niệm nhắc lại sẽ thật đau nhưng mình vẫn cho nhau hay để biết rõ ai trong hai ta cũng đã nếm đắng cay lâu dài. Em không dám hy vọng mình sẽ nhận ngọt ngào sau nhiều phản trắc khi vốn dĩ nhân duyên chỉ là cái cớ để thiên hạ ràng buộc hay lướt qua. Không phải lúc nào hễ trút cạn đến rã rời rồi thì được nhận về ngọt ngào an ủi.
Mang phận đàn bà tẹp nhẹp, cứ luôn để ý và mượng tượng về giấc mơ cũ mới, nâng niu cả thứ hạnh phúc chưa từng có mặt. Cuộc đời chưa đủ buồn thê thiết lại đeo mang thêm bi kịch cho chính mình.
Vẫn biết nếu chọn hãy chọn người nào thương mình mà chẳng so đo toan tính. Chỉ gật đầu với người nào không để mình lầm lũi mỗi lúc trời đổ mưa, không bỏ mặc rồi quên đón đưa những chiều giông gió. Thế mà cứ cặm cụi làm cái bóng âm thầm trên bước đường họ đi mà chưa nhận gì ngoài hờn tủi, nhiều khi chẳng biết lấy chi để tát cạn nông nổi của mình.
Đôi khi tự hỏi chẳng biết em đủ sức để thầm lặng bên anh được bao lâu khi thực ra chúng ta đâu còn trẻ dại. Cũng không còn kiên nhẫn để bỡn cợt, thử thách trêu ngươi chính mình, tim này sẽ thật đau khi nếm nát nhàu thêm lần nữa.
Chúng mình dù có là ai, tận sâu trong tâm chỉ cần một người hiểu và thương tha thiết. Một người luôn chịu nhún nhường mà không so đo áp đặt, người biết nghĩ đến mình trước khi nghĩ cho người ta.
Mùa thu xui khiến dễ phải lòng nhau, dễ dàng yêu nhau rồi buông lơi lý trí để tự do với cảm xúc của mình. Bạn vừa nhận lời tỏ tình hôm qua, nay bất giác bần thần, phân vân lắm. Đã gặp được rồi thì cứ yêu đi, suy tính làm gì, cứ vui hết hôm nay và yêu cạn tim này, mai rồi hay, bởi suy cho cùng người tính có bằng trời tính bao giờ đâu.
Tình yêu là khi cái tôi dù to đùng và cứng cáp cỡ nào cũng mềm nhũn, dịu dàng trước cái tôi khác. Đâu như hồi con nít, tụi mình yêu thương và quý mến đơn giản, không vòng vo phức tạp và toan tính như bây chừ. Nên bạn cũ cứ tiếc hoài thời ngây dại, say đắm quá đỗi về một người xưa.
Chúng mình chẳng thể sống ơ hờ không đoán định rằng ngày mai và hôm sau ta sống bằng gì, ta nuôi dưỡng ước mơ thế nào nên buộc phải đong đếm chật vật. Đã qua những ngày vụng dại sẵn sàng làm tất thảy vì yêu, thế mà em thấy lạ với chính mình khi bỗng dưng liêu xiêu nghiêng ngả, chần chừ và lưỡng lự, đấu tranh với suy nghĩ nông nổi chưa bao giờ tồn tại trong ý niệm.
Nỗi niềm của mình tưởng như to tát mà thực ra họ đâu mảy may để ý chỉ cười khỏa lấp cho qua, là bởi mình chưa nghĩa lý gì với người ta. Yêu là tự khắc người sẽ cặn kẽ và tử tế với mình từ ý nghĩ đến lời nói sau rồi hành động, có sá chi ngày nắng đổ hay mưa bay.